Bài dự thi "Kỷ niệm T3H" - Nhớ lắm ngôi nhà T3H thân thương

Còn nhớ ngày mới tốt nghiệp trường KENT, tôi cũng như bao nhiêu bạn cùng lớp loay hoay với đủ loại công việc, lúc đầu chỉ là những công việc partime, sau đó  là nhân viên bán hàng với công việc bấp bênh, giờ giấc làm việc không ổn định còn thu nhập thì phập phù khiến tôi không khỏi hoang mang về chặng đường phía trước. Tôi dần hiểu ra mình học ngành Quản trị kinh doanh nghe có vẻ “oách” thế nhưng thật ra là không học chuyên sâu gì cả nên cuối cùng tôi cũng không biết mình sẽ làm được gì luôn. Thật may, qua người quen tôi được biết T3H đang cần tuyển nhân viên Marketing và thế là tôi thử sức. Ban đầu là học việc vì mọi thứ đến với tôi đều rất mới, rất lạ khiến nhiều lúc tôi cũng muốn buông tay nhưng nhờ sự hướng dẫn, chỉ bảo của các anh chị đồng nghiệp và tìm được niềm vui với công việc mà tôi cũng đã gắn bó được nghề “lạ dần quen” này gần 5 năm và ngày càng yêu công việc hơn.  Giờ đây tuy không còn làm ở T3H nữa, nhưng mỗi khi nghĩ về T3H, lòng tôi lại tràn đầy niềm thương nhớ và có thể tự tin khẳng định rằng “Ừm, bây giờ mình đã là 1 Marketer đấy”

Nhớ anh chị đồng nghiệp

Tôi nhớ lúc mới vào Ngành Lập trình chỉ khoảng 10 anh chị, tôi là nhỏ tuổi nhất và bé nhất. Non nớt trong công việc và rụt rè, nhút nhát trong giao tiếp cuộc sống nên tôi hay gặp thiếu sót. Lúc thì trễ deadline, lúc thì quên gửi mail báo cáo nhưng mọi người không vì thế mà khó chịu với tôi.  Thay vào đó, các Anh chị luôn nhắc nhở để tôi làm tốt hơn, xem tôi như đứa em trong nhà. Tôi học được cách tổ chức công việc, cố gắng sắp xếp và cải thiện chất lượng công việc sao cho không làm ảnh hưởng đến mọi người. Tôi được học thêm các khóa học Photoshop để khi cần có thể chủ động “hô biến” một số việc nhỏ trên poster, bandroll. Tôi được học thêm về Internet Marketing tại trung tâm bên ngoài để biết cách làm Internet Marketing cho hiệu quả hơn, đỡ tốn chi phí hơn. Tôi học được từ chị Loan, chị Phương cách sắp xếp công việc và tinh thần trách nhiệm với công việc. Có lúc các chị rầy, nhắc nhở nhưng sau khi “buồn 1 thoáng” tôi lại thầm cám ơn các chị “nếu không có ai nhắc chắc tôi cứ mãi vô tư không chịu lớn quá”. Tôi nhớ Anh Tân, luôn nhiệt tình giúp tôi những vấn đề liên quan đến website, đến kỹ thuật mà dù mới chỉ nhìn vào thôi là tôi đã thấy nhức đầu lắm lắm rồi. Tôi sẽ không thể nào quên Anh Tuyên, Anh Quyết, người luôn “đồng hành” cùng tôi những lúc tôi phải ở lại làm tối và cũng có lúc làm tôi sắp chết khiếp khi các anh “hóa thân” thành những nhân vật của “thế giới bên kia” rất ư là thật để trêu ghẹo tôi. Tôi nhớ nhỏ An, nhỏ Linh trẻ trung, nhí nhảnh người mà thay thế công việc ngày tôi rời khỏi Trung Tâm. Và có lẽ người tôi nhớ nhất là chị Hạnh, như “má chồng” khó tính trong suốt thời gian công tác ở T3H. Tôi là đứa hay bị chị la nhất, chị vốn tỉ mỉ nên cái tính hời hợt của tôi không biết bị chị chỉnh bao nhiêu lần để tôi dần được chững chạc hơn, biết kỹ lưỡng hơn và hiểu về marketing hơn (mặc dù đến giờ tôi vẫn biết mình chưa giỏi, còn phải cố gắng nữa).

Nhớ Thầy Cô cộng tác

Tôi nhớ Thầy Tuấn, Cô Nhung, Cô Uyên, Thầy Quân, Thầy Tâm và nhiều Thầy Cô khác nữa luôn sẵn sàng giải thích cho tôi hiểu hơn về những khóa học của Trung Tâm để từ đó tôi biết mình sẽ làm gì, truyền tải thông điệp gì cho những học viên tiềm năng. Thầy Cô luôn vui vẻ hỗ trợ giúp tôi tiếp xúc với học viên, tìm hiểu nguyện vọng của các bạn và tham gia tích cực vào các hoạt động của nhóm chúng tôi thực hiện.

Nhớ những bạn học viên năng động, dễ thương

Có thể nói các bạn học viên của Ngành Lập trình rất là dễ thương và năng động. Tiếp xúc nhiều, tôi hiểu hơn về công việc của các bạn sau khi ra trường. Có nhiều bạn học viên bây giờ đã là friend thân thiết của tôi và thường xuyên chia sẻ cùng tôi những trải nghiệm, nấc thang trong công việc của mình. Tôi vui lắm, tôi có thêm nhiều bạn và được biết thêm nhiều điều nữa về cuộc sống.

Sau 5 năm công tác tại T3H, tôi đã chọn mình cho mình một ngã rẽ khác, tôi biết mình còn phải cố gắng nhiều nữa trên hành trình phía trước, nhưng nhìn lại chặng đường đã qua tôi đã hiểu :

  • Chỉ có thách thức, trải nghiệm mới giúp cho mình trưởng thành hơn vì qua trải nghiệm mình mới có kinh nghiệm.
  • Khó khăn nào cũng có cách giải quyết, nếu không thể có lời giải đẹp thì ít ra cũng có thể có lời giải được.
  • Tự tin bước tới để biết yêu thương hơn những gì mình đang có, để biết rằng thế giới này rất rất đẹp.

Tôi muốn gửi lời cám ơn đến tất cả, cám ơn mọi người đã cho tôi thời gian được trải nghiệm và trưởng thành trong tình thương yêu, đoàn kết và giúp đỡ nhau. Cám ơn một thời đã để lại nhiều kỷ niệm trong tôi, nhớ mãi…

 

Họ và Tên: Lương Thị Ly Na

Cựu nhân viên: Ngành Lập trình & CSDL – Trung Tâm Tin Học ĐH KHTN

 

 

CHƯƠNG TRÌNH ĐÀO TẠO